TẾT NÀY XA LẮM LÊ ƠI!
TẾT NÀY XA LẮM LÊ ƠI!
Hãy cứ đi về nhà
Vì tiền nhiều để làm gì
Khi hoa nở không màu
Chỉ cần cùng được nàng thơ
Ngắm đom đóm dưới gốc hoa hải đường
Đó là thiên đàng”
Các bạn đã có vé về Quảng Nam chưa, gần Tết rồi mà đường về Quảng Nam sao xa xôi quá
_ Từ Lê Coffee & Tea_
Ngồi buồn chán lướt Facebook, chợt dòng status của fanpage quán cà phê “ruột” hiện lên kèm tấm hình nơi góc nhỏ quen thuộc! Lê ơi, mình chưa có vé về Quảng Nam! Tết này với mình xa quá!
Mình biết giờ ở ngoài đường đông vui lắm!
Chỗ mình đang ở, là tâm dịch của châu Âu. Ngày ngày, chẳng phải tiếng người tất bật mua sắm, chẳng phải tiếng xe cộ nhộn nhịp ngày cuối năm mà là tiếng còi xe cứu thương inh ỏi không dứt!
Tết là đoàn viên, Tết là sum vầy. Nhưng hơn mười ngàn cây số, biết tìm đâu đường về đây?
Nhiều người nói rằng, càng lớn thì càng không mong Tết. Nhưng mình thắc mắc rằng, liệu có phải là do Tết nhạt đi hay là do lòng người không còn như trước? Mình không rõ nữa, chỉ biết rằng giờ đây, điều ước của mình chỉ có một: về nhà ăn Tết! Mình hiểu đó là điều xa xỉ, không chỉ riêng mình mà còn với biết bao con người đang phải chiến đấu hằng ngày với dịch bệnh.
7 tuổi, Tết với mình là được lì xì, được ăn bánh chưng bánh tét, được mặc quần áo đẹp.
15 tuổi, Tết với mình là được nghỉ học, được có một khoảng thời gian chẳng cần bù đầu vào sách vở.
23 tuổi, Tết với mình là những buổi họp mặt đông vui tại Lê, được gặp lại những con người là một phần của thanh xuân tươi đẹp.
25 tuổi, Tết với mình là gì? Một mình ở xứ người lạnh lẽo rồi tự hỏi bản thân mình như thế. Câu đối đỏ, bánh chưng xanh, sao mình tìm hoài mà chẳng thấy? Đường phố không một bóng người, một mình lê đôi chân mệt mỏi giữa trời đầy tuyết trắng…
Ước gì Lê có thể gửi đến đây một ly Quế An sưởi ấm tâm hồn mình nhỉ?
Mình từng đọc đâu đó một câu: “Thuyền an toàn nhất là khi đậu ở bến, nhưng đó không phải là mục đích của việc đóng thuyền. Nhà là nơi bình yên nhất để trở về, nhưng đó không phải là mục đích của cuộc sống.” Ai mà chẳng muốn ở cạnh gia đình ăn bữa cơm ngày Tết? Ai mà chẳng muốn cùng những người bạn nhâm nhi ly cà phê kể chuyện ngày xưa? Thế nhưng cuộc sống đâu chỉ có vậy!
Mỗi cuộc đời là mỗi hành trình và bước về phía trước là lựa chọn duy nhất nếu không muốn bị bỏ lại phía sau. Mình tự nhủ như thế mỗi lúc yếu lòng để có thể tiếp tục đi trên con đường mình đã chọn. Nhưng mình chưa bao giờ sợ hãi, chưa bao giờ nghĩ đến hai từ “bỏ cuộc”. Vì biết rằng mình không cô đơn, và vì biết rằng ở nơi đó vẫn có ly hồng trà hạt chia ấm áp của Lê đang chờ.
Mà cũng lạ nhỉ? Mình ở Anh – đất nước nổi tiếng với văn hóa uống trà nhưng không hiểu sao mình chỉ muốn uống trà ở Lê thôi. Là do trà ở Lê ngon, do Lê có mấy bạn phục vụ siêu dễ thương hay là cả hai nhỉ?
Tết năm nay Lê lại một màu đỏ rực – màu đỏ của may mắn, của thành công như lời nhắn của Lê đến tất cả mọi người. Góc mình hay ngồi, bình thường đã đẹp nay lại đẹp hơn. Câu đối đỏ, bánh chưng xanh, cánh én vàng,… Thấy Lê là thấy Tết đang về!
Bánh Castella còn đó không Lê? Oreo đỏ còn đó không Lê?
Hẹn ngày xuân sang năm mình gặp nhau nhé!

*Nguồn ảnh: Facebook Lê Coffee & Tea
*XIN LƯU Ý: Nội dung trên đây thuộc sở hữu của trang web Hành trình của Jenjen. Nếu bạn muốn sao chép hoặc sử dụng bất kì nội dung của trang web, vui lòng để lại bình luận dưới các bài viết hoặc liên lạc qua địa chỉ email: jenng279@gmail.com. Mong bạn ghi rõ link và nguồn khi chia sẻ mọi nội dung của trang web jenjenjourney.com đến các phương tiện khác! Chân thành cảm ơn!